Thứ Hai, 12 tháng 11, 2007

Thiên đường ở đâu?

Mưa! Mưa rất to! Mưa tối mắt tối mũi! Căn phòng nhỏ không ánh đèn, tối tăm và lạnh lẽo. Anh ngồi đấy, lướt bàn tay lên những trang giấy em để lại. Có lẽ chưa bao giờ anh thật sự cảm thấy cần em hơn lúc này. Anh đang suy sụp. Suy sụp tinh thần một cách thảm hại. Nếu có một thế giới nào tồn tại song song với thế giới anh đang sống, em có nhìn thấy anh không? Em có nhìn thấy bộ dạng của anh không? Em vẫn đọc được suy nghĩ của anh như ngày nào chứ? Tại sao nhiều chuyện lại xảy ra một cách liên tục với anh thế? Nó có thể xảy ra từ từ cơ mà. Khi vết thương cũ còn chưa liền da thì vết thương mới lại gây ra ở một chỗ khác và làm toác vết thương cũ. Người ta bảo có thiên đường. Nhưng anh vẫn tự hỏi, cái cầu thang dẫn đến thiên đường của anh là đâu? ...

1 nhận xét:

portlet nói...

H. bảo ở đâu có hạnh phúc thì ở đấy có ngôi nhà hoa hồng? Hạnh phúc mỗi người một định nghĩa. Người đang đói sẽ ước mình được ăn no trong một ngôi nhà ấm cúng. Người đang lạnh sẽ ước mình được một chiếc áo khoác hay một tấm chăn trên chiếc giường. Người nghèo sẽ ước mình trở nên giàu có. Người cô đơn sẽ ước mình có một người bạn hay một người yêu. Còn anh, anh chả biết hạnh phúc là gì? Anh ước gì đây? Lúc này đây anh cần em biết bao nhiêu. Anh cần một lời nói, anh cần một cái hôn, anh cần một lần ghì siết để dịu đi nỗi đau tinh thần. Anh có tham lam không em?

Đêm em bỏ anh ra đi, ba bị đột quỵ vào câp cứu. Anh cứ ngỡ là đã khỏe, giờ đây lại rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo. Anh dành tình thương cho ba của một đứa con với một người cha. Nhưng anh không chảy nước mắt khi nhìn ba như thế. Anh chỉ khóc khi nhìn mẹ đi về trong cơn mưa tầm tã lúc ở bệnh viện về. Chỉ muốn vứt bỏ tất cả. Vứt hết, vứt...

Nhật ký em để lại đang nằm trên bàn. Anh cầm nó trong tay và đọc lại những trang cuối. Giá mà... Có thiên đường không em? Nếu có hãy dẫn anh đến nơi ấy. Nơi không có nỗi đau, không có nỗi buồn. Mọi người ai cũng vui vẻ và hạnh phúc. Cái thiên đường ấy đang nằm ở đâu hả em?