Hằng đêm, anh vọng một ngôi sao trên bầu trời đen thẳm và tin đó là emHình như em nhận ra anh nên ngôi sao nháp nháy
Anh mở toang cánh cửa đón gió vào nhà
Gió quấn anh mê mải, hệt như em trở về sau một chuyến đi xa
Anh đưa tay với tìm khoảng trống nghe máu dồn về ấm nóng
Có phải em vừa nắm tay anh?
Anh sửa soạn chiếc gối mềm dìu dịu hương thơm
Em hãy ngả đầu cho anh nâng giấc
Cho anh thủ thỉ với em những điều anh ngộ được lúc cô đơn