Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Forever




I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
Todays I still recall

All how happy I was then
There was no sorrow, there was no pain
Walking through the green fields
Sun shine in my eyes

Chorus:
I'm still there every where
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
I never stay anywhere
I'm the wind in the trees
Would wait for me forever?

Would you wait for me forever
Will you wait for me forever

28/12 rồi ư?

Ngồi viết bài này đúng vào lúc 0 giờ 5 phút sáng ngày 28/12. Đã hai tháng trôi qua rồi nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật đấy. Trong đầu chả có suy nghĩ gì cả. Trống rỗng, nhạt toẹt... Bây giờ cái đọng lại trong đầu là gì không biết nữa. Chỉ biết rằng hình ảnh ấy cứ lúc ẩn lúc hiện, chập chờn như một cái bóng, cả khi chìm sâu vào cơn mộng mị. Đi chơi với bạn cũng nghĩ đến, nói chuyện với bạn cũng nghĩ đến, sms với bạn cũng liên tưởng đến, chở bạn cũng hình dung đến. Noel, đi chơi mà trước khi ra khỏi nhà, chỉ muốn nghỉ đi. Cái hẹn ko bao giờ thành sự thật. Mãi mãi như thế... Đến bao giờ nhỉ? Bao giờ? Câu hỏi ko bao giờ có câu trả lời. Một vòng khép kín àh? 28/6 - 28/8 - 28/10 - 28/12. Và sẽ có bao nhiêu cái ngày 28 nhỉ?

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2007

Công nghệ phần mềm: tư duy người Việt ở đâu?

Công nghệ phần mềm từ trước tới nay vẫn không phải thế mạnh của VN. Nhảy qua vài công ty từ Việt Nam cho đến outsource cho nước ngoài, cái nhìn của mình vẫn không thay đổi chút nào. Tham gia nhiều dự án lớn nhỏ khác nhau, học hỏi được những điều mới mẻ, kiểm tra lại bản thân thấy cũng có kha khá đi một tí. Rồi quay đầu nhìn lại thì thực sự vẫn còn chung quanh những cái buồn cười. Chợt nghĩ đến một điều xa vời: VN sẽ đi tới đâu với cái nhìn như thế này. Gần hơn, mình sẽ đi tới đâu với những người xung quanh như thế? Dân VN thật sự thông minh, điều ấy thì cả thế giới đều khen ngợi. Nhưng thông minh thì khác hẳn với có tầm nhìn chiến lược và tư duy. Một cái nhìn tổng thể từ ban đầu có vẻ như là một sự khó khăn đối với người Việt. Bỏ đi rồi đụng lại với vấn đề Framework vs Core lib càng làm phản ứng của mình gay gắt hơn . Phải chăng có thể đánh đồng mọi thứ với nhau? Và có thể biện bạch lý do để che dấu sự yếu kém của mình?

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

Virgo - Xử Nữ

Rất dễ nhận dạng Xử Nữ giữa mọi người khác, trước hết vì tính cách hoàn toàn không phô trương, không ồn ào, nhiều lời, họ luôn có một phong thái đặc biệt. Bạn luôn nhận thấy trên nét mặt Xử Nữ một sự đăm chiêu, suy tư. Vẻ như người đó lúc nào cũng đang suy nghĩ căng thẳng - và điều đó hoàn toàn phù hợp sự thực. Một Xử Nữ điển hình là người có thân hình mảnh mai, cân đối (nếu, dĩ nhiên, không bị di truyền bởi bậc cha mẹ có thân hình to đậm), với đôi mắt đẹp và thông minh. Mắt của Xử Nữ thường trong sáng đến nỗi bạn có thể nhìn thấy hình ảnh mình trong đó như nhìn vào gương. Đa số họ duyên dáng và hấp dẫn, mặc dù đôi khi thoáng qua một nét phù phiếm. Mặc dù phong thái của Xử Nữ thường bình lặng và thậm chí lãnh đạm, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, che giấu những diễn biến nội tâm mạnh mẽ. Thay vì biểu lộ những cảm xúc, họ lại dồn nén chúng vào bên trong.

Cancer - Cự Giải

Là biểu tượng của nước. Sao chiếu mệnh là Mặt Trăng. Muốn nhận ra Cự Giải, trước hết, hãy để ý đến một tuần trăng. Sự thay đổi tâm trạng của những người sinh ra trong khoảng thời gian từ 22/6-23/7 dường như liên hệ với mặt trăng bởi một sợi giây thần bí, giống như cách mà vệ tinh này chi fối chu kỳ lên xuống của thuỷ triều. Mặt trăng có lúc trong sáng, nó có thể lấp đầy một đường tròn hoàn hảo trên bầu trời, rồi lại thanh mảnh trở lại trong một hình cung khuyết kiêu kỳ với quầng sáng dịu dàng, mờ ảo. Nhưng bản thân nó thì không hề thay đổi. Và Cự Giải cũng vậy, họ vẫn chỉ là chính mình- xuyên suốt những cung bậc thăng trầm của cảm xúc.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2007

Thiên đường ở đâu?

Mưa! Mưa rất to! Mưa tối mắt tối mũi! Căn phòng nhỏ không ánh đèn, tối tăm và lạnh lẽo. Anh ngồi đấy, lướt bàn tay lên những trang giấy em để lại. Có lẽ chưa bao giờ anh thật sự cảm thấy cần em hơn lúc này. Anh đang suy sụp. Suy sụp tinh thần một cách thảm hại. Nếu có một thế giới nào tồn tại song song với thế giới anh đang sống, em có nhìn thấy anh không? Em có nhìn thấy bộ dạng của anh không? Em vẫn đọc được suy nghĩ của anh như ngày nào chứ? Tại sao nhiều chuyện lại xảy ra một cách liên tục với anh thế? Nó có thể xảy ra từ từ cơ mà. Khi vết thương cũ còn chưa liền da thì vết thương mới lại gây ra ở một chỗ khác và làm toác vết thương cũ. Người ta bảo có thiên đường. Nhưng anh vẫn tự hỏi, cái cầu thang dẫn đến thiên đường của anh là đâu? ...

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

Chạy JAX-WS test với Tomcat 6.0 trong Netbeans 6.0

Netbeans 6.0beta ra đời là cả một sự phát triển vượt bậc so với những người anh em cũ của nó là Netbeans 5.0 hay Netbeans 5.5. Phải chăng với sự trợ giúp của IntelliJ developers team mà sản phẩm của Sun ngày càng hoàn thiện. Nhất là khi mà IntelliJ IDEA được xem là IDE với mức độ smart hàng đầu hiện nay. Với phiên bản 6.0beta này, Netbeans đã có thể nhăm nhe vị trí của Eclipse vốn là đối thủ từ lâu. Viết một ứng dụng Web Service và test bằng Sun Application Server được tích hợp kèm theo là một sự ì ạch khó diễn tả. Nhưng nếu chỉ chỉnh sửa một chút xíu mà có thể test được trong Apache Tomcat thì thật là tuyệt vời. Phiên bản Tomcat 6.0 cũng đã gỡ bỏ đi những folder lib trong shared và trong common làm phức tạp cho developer. Nhưng những gì thực sự cần thiết thì bao giờ cũng tồn tại...

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

Gởi Lauren - Gặp lại (Marc Levy)

Câu chuyện đã khép lại như vậy đó, với nụ cười của em và khoảng thời gian của một sự vắng mặt. Anh vẫn còn nghe thấy những ngón tay em dạo trên phím dương cầm của tuổi thơ anh. Anh đã tìm em khắp nơi, cả ở những nơi khác nữa. Anh đã tìm thấy em, dù anh ở đâu, anh ngủ thiếp đi và trong cái nhìn của em. Da thịt em là da thịt của anh. Với hai nửa của chúng ta, chúng ta đã sáng tạo ra những lời hứa hẹn; cùng nhau, chúng ta đã từng là ngày mai của chúng ta. Từ đây,anh biết là những giấc mơ điên rồ nhất được viết nên bằng thứ mực của trái tim. Anh đã sống ở nơi mà những kỷ niệm được xây đắp chung đôi, xa ánh mắt người đời, trong bí mật của một điều thầm kín riêng tư duy nhất, nơi em vẫn còn ngự trị. Em đã cho anh cái mà anh chưa từng ngờ tới, một khoảng thời gian mà mỗi giây phút bên em đều có ý nghĩa trong đời anh hơn tất cả những giây phút khác. Sẽ có ngày em nhớ lại được không? Anh đã yêu em đến mức mà anh chưa từng tưởng tượng nổi rằng có thể yêu như vậy. Em bước vào đời anh như người ta bước vào mùa hè. Anh không thấy tức giận, không thấy hối tiếc. Những khoảnh khắc mà em đã cho anh có một cái tên, tuyệt diệu. Nó vẫn mang cái tên này, nó được làm từ sự vĩnh cửu của em. Dù không có em, anh cũng sẽ không bao giờ còn đơn độc nữa, bởi vì em tồn tại ở một nơi nào đó.

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2007

Don't cry (Alternate lyrics)



If we could see tomorrow
What of your plans
No one can live in sorrow
Ask all your friends

Times that you took in stride, their
Back in demand
I was the one who's washing
Blood of your hands

Don't you cry tonight
I still love you baby
Don't you cry tonight
Don't you cry tonight
There's a heaven above you baby
And don't you cry tonight...

JavaVietnam & Thay đổi: nên hay không?

JavaVietnam đã chuyển sang một giao diện mới. 4rum đã lùi lại đằng sau nhường chỗ cho một cms làm trang chủ. Một bước đi như bao nhiêu 4rum khác về IT. Nhưng cái chính là cải thiện về nội dung thì cần phải xem lại. Một bước tụt lùi hay là một bước tiến đây? Nếu xem đây là một bước cải tiến về công nghệ thì nó cải thiện về gì đây? Còn nếu là một bước tiến để thu hút về sự quan tâm của cộng đồng thì thu hút về gì đây? Thực sự cái ẩn ý đằng sự thay đổi này mình không thực sự biết rõ. Có lẽ một thời gian rút khỏi cộng đồng đã làm mất đi sợi dây liên lạc chung với công động IT và cộng đồng JavaVietnam. Cần phải đóng góp nhưng sẽ đóng góp như thế nào, bởi vì đấy là điều trăn trở không phải chỉ của mỗi mình mà cả của các đàn anh đi trước nhỉ? Anh CEO hay anh tuancan hay doibuon vào cho một cái comment về sự thay đổi này nào. Hay là mọi người mải lo làm ăn mà quên đi sự thay đổi này nhỉ?

Love will keep us alive



I was standing
All alone against the world outside
You were searching
For a place to hide

Lost and lonely
Now you’ve given me the will to survive
When we’re hungry...love will keep us alive

Don’t you worry
Sometimes you’ve just gotta let it ride
The world is changing
Right before your eyes
Now I’ve found you
There’s no more emptiness inside
When we’re hungry...love will keep us alive

I would die for you
Climb the highest mountain
Baby, there’s nothing I wouldn’t do

I was standing
All alone against the worlk outside
You were searching
For a place to hide
Lost and lonely
Now you’ve given me the will to survive
When we’re hungry...love will keep us alive
When we’re hungry...love will keep us alive
When we’re hungry...love will keep us alive

Chúng ta sẽ đi về đâu?

Chúng ta sẽ được làm gì khi tham gia vào một công ty phần mềm?

Quan niệm phổ biến hiện nay nói rằng bạn sẽ bắt đầu ở vị trí thấp nhất là một lập trình viên (programmer, hoặc là developer, hoặc coder, hoặc tester, hoặc technician). Ở đó bạn cần hoàn thành tốt các công việc được giao bằng nỗ lực cá nhân. Nếu làm tốt, bạn sẽ tiến lên làm lãnh đạo nhóm (team leader, hoặc senior developer), khi đó công việc chuyên môn được chia ra, bạn chỉ làm những thứ khó nhất và quan trọng nhất; còn đối với những việc dễ và thường lập đi lập lại, bạn sẽ chỉ dẫn những người lập trình viên ở bên dưới thực hiện. Lên một mức cao hơn, bạn sẽ được làm quản lý dự án (nếu bạn có thiên hướng về quản lý) hoặc sẽ làm trưởng phòng kỹ thuật (nếu bạn có thiên hướng về chuyên môn). Lúc này bạn sẽ dành phần lớn thời gian cho việc lập kế hoạch, giao việc, kiểm soát, sử dụng người, đào tạo,... Tiếp tục lên cao nữa, bạn sẽ được tham gia vào ban lãnh đạo, nơi bạn sẽ chịu trách nhiệm định hướng, phân tích cơ hội, thách thức... Và cứ thế tiếp tục lên cao nữa.

Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-iveB6n89cqh0zy5ZuFiCuQ--?cq=1&p=139

Cuộc sống ... chỉ là thế thôi

Trong một không khí trong lành đến khó tin, mặt trăng rọi ánh sáng vằng vặc xuống khu vườn bất động, hoang vắng và tĩnh lặng bởi vì tất cả những con dế và con ếch cũng đang ngủ bên trong cảnh im lìm. Con châu chấu nhỏ đang nghỉ ngơi trong trạng thái no nê khoan khoái, chiếc bụng xanh của nó phập phồng theo nhịp thở.

Những chiếc móng vuốt của một con nhện đất hung dữ cắm sâu vào ngực con chấu chấu rồi cắn xé con vật. Cái thân thể bé nhỏ của con châu chấu dãy dụa làm cho những cái chân dài ngoằng của nó rung lên, nhưng chỉ rung được một lần. Những chiếc gọng kiềm khủng khiếp bắt đầu bứt gãy đầu của nó và bây giờ chúng sục sâu vào trong bụng. Từ những vết rạch trào ra dòng dịch vị, và kẻ sát nhân bắt đầu vục mồm vào uống một cách say sưa. Vì quá say sưa với bữa chén, con nhện không kịp thời nhận ra một con vật đen đúa khổng lồ đang tiến đến gần từ phía sau...

Trở về

Cuối cùng anh cũng trở về nhà. Mẹ dang rộng đôi tay ôm anh vào lòng. Đã lâu lắm rồi mẹ anh mới lại thấy anh khóc. Những giọt nước mắt buồn đau cứ chảy mà không sao kiềm nén được. Lặng lẽ và cô độc, anh đã trở lại một con người của ngày trước - ngày mà khi anh còn trong vòng tay ba mẹ. Không phải là một người mạnh mẽ, lãng mạn, luôn tươi cười như khi em gặp anh. Đó là một người mềm yếu, sợ hãi và cô độc. Ngày anh trở về, Sài Gòn mưa thật to. Ngồi trong máy bay, chạm tay vào ô cửa sổ mà sao mãi anh không chạm được vào những giọt nước mưa đang chảy dài ngoài kia. Phải chăng anh và mưa bị ngăn cách bởi hai lớp kiếng dày cũng như anh và em bị ngăn cách bởi hai thế giới...